Chùa Vĩnh Nghiêm

Lời kinh hóa ngọc

Ta từ trong cõi vô sinh,
Vận hành đại nguyện đăng trình thế gian. 
Ngao du vào cõi ba ngàn,
Tâm không điểm trú nghênh ngang giỡn đùa.

Ta từ trong cõi vô sinh,
Vận hành đại nguyện đăng trình thế gian. 
Ngao du vào cõi ba ngàn,
Tâm không điểm trú nghênh ngang giỡn đùa. 

Nhớ lần một thuở xa xưa,
Ta làm sóng vỗ giỡn đùa đại dương,
Ngâm nga điệp khúc vô thường,
Mà ai chưa tỉnh giữa trường mộng say. 

Bao phen lưu tới cõi này,
Ta làm mây trắng giỡn đùa không gian, 
Khi che khi mở trăng ngàn,
Khi đùa núi tuyết khi lang thang về. 

Nhớ lần bên cạnh sơn khê,
Ta là tượng đá lầm lì vô ngôn. 
Mặc cho rêu phủ xanh dờn,
Mặc cho sương nắng giận hờn đuổi nhau. 

Mấy lần trong cõi bể dâu,
Ta làm gió thoảng giỡn đùa nắng chang. 
Người yêu ta đến muôn ngàn,
Nhưng ta chỉ thoáng nhẹ nhàng thế thôi. 

Một phen trong cõi luân hồi,
Ta làm giọt nắng đơn côi giữa rừng. 
Lập lòe soi tỏ dấu chân,
Đưa ai lạc lối giữa rừng huyễn hư. 

Bây giờ hóa kiếp thiền sư,
Thuyết kinh cho đá đã từ bao năm.
Bao giờ đá ngộ Phật tâm,
Lời kinh hóa ngọc thậm thâm ta về.

Tuệ Nguyên - Thích Thái Hòa.


© 2005 -2022  Chùa Vĩnh Nghiêm | Homepage